Hôm qua nhận được tin giáo sư Pê-tờ về với tổ tiên mà lòng
hối hận vô cùng.
Chả riêng gì tôi mà hầu như bọn lừa đi ra nước ngoài, học được
biết bao tinh hoa kiến thức của người ta, chả biết ơn thì chớ, nhưng khi người
ta muốn học lại mình một tí gì đó thì tuyền dạy người ta mấy thứ đểu giả mất
dạy.
Hồi ý, nhóm tôi được giáo sư Pê-tờ hướng dẫn bảo vệ luận án
tốt nghiệp. Khi thầy vào phòng, cả nhóm đứng lên chào “Đô-bờ-rề rá-nô Pờ-rô-phê-sô“
(chào buổi sáng giáo sư), thầy chào lại “Đô-bờ-rề rá-nô sờ-tu-đen“ (chào các
em).
Tôi là thằng nhỏ con nhưng lại dí dỏm vui tính nhất trong
nhóm nên luôn được thầy ưu ái tận tình hơn bọn khác. Có lần thầy hỏi tôi, “chào
anh“ tiếng việt là gì? Tôi bảo “con chào bố“. Thầy tập mãi mà cũng chỉ nói được
“con chao bô“.
Cứ mỗi buổi học, sau khi thầy chào học sinh xong thầy lại
chào riêng tôi bằng tiếng việt không dấu “con chao bô“. Tôi tủm tỉm cười.
Bẵng đi mấy chục năm, quay về thăm trường thăm bạn. Bạn tôi
bảo, thầy ốm liệt giường mấy năm rồi. Tôi vào thăm, thầy nằm trên giường bệnh,
nhìn thấy tôi mắt thầy rạng rỡ, tôi chưa kịp chào thầy thì thầy đã chào tôi “con
chao bô“.
Giá như ngày xưa Bác Hồ sang Trung Quốc mà cũng dạy bác Mao “Con
chào bố“ thì giờ này tôi cũng đỡ mặc cảm ân hận.
Chết cười anh Sành, lúc đó khéo anh cũng phải phì cười ấy nhở.
AntwortenLöschenchuyện hay anh Sành, anh cứ đá chuyện học hành này hay lắm anh ạ he he.
AntwortenLöschenAnh vào phần comment tích vào cái ô ko kiểm duyệt tin cho dễ bình anh!!!
Chị khen cô Sành biên duyên, song chưởi địt mẹ cô Sành vì lười biên đcm.
AntwortenLöschenNhiền con Bín Nghé London mà học tập đcmnc.
Anh Sành biên hai phết hehe
AntwortenLöschenLustig und...
AntwortenLöschen