Freitag, 25. Januar 2013

Con chào bố


Hôm qua nhận được tin giáo sư Pê-tờ về với tổ tiên mà lòng hối hận vô cùng.
Chả riêng gì tôi mà hầu như bọn lừa đi ra nước ngoài, học được biết bao tinh hoa kiến thức của người ta, chả biết ơn thì chớ, nhưng khi người ta muốn học lại mình một tí gì đó thì tuyền dạy người ta mấy thứ đểu giả mất dạy.
Hồi ý, nhóm tôi được giáo sư Pê-tờ hướng dẫn bảo vệ luận án tốt nghiệp. Khi thầy vào phòng, cả nhóm đứng lên chào “Đô-bờ-rề rá-nô Pờ-rô-phê-sô“ (chào buổi sáng giáo sư), thầy chào lại “Đô-bờ-rề rá-nô sờ-tu-đen“ (chào các em).
Tôi là thằng nhỏ con nhưng lại dí dỏm vui tính nhất trong nhóm nên luôn được thầy ưu ái tận tình hơn bọn khác. Có lần thầy hỏi tôi, “chào anh“ tiếng việt là gì? Tôi bảo “con chào bố“. Thầy tập mãi mà cũng chỉ nói được “con chao bô“.
Cứ mỗi buổi học, sau khi thầy chào học sinh xong thầy lại chào riêng tôi bằng tiếng việt không dấu “con chao bô“. Tôi tủm tỉm cười.
Bẵng đi mấy chục năm, quay về thăm trường thăm bạn. Bạn tôi bảo, thầy ốm liệt giường mấy năm rồi. Tôi vào thăm, thầy nằm trên giường bệnh, nhìn thấy tôi mắt thầy rạng rỡ, tôi chưa kịp chào thầy thì thầy đã chào tôi “con chao bô“.
Giá như ngày xưa Bác Hồ sang Trung Quốc mà cũng dạy bác Mao “Con chào bố“ thì giờ này tôi cũng đỡ mặc cảm ân hận.

Mittwoch, 16. Januar 2013

Nhịn cặc cho ai

Chuyện tôi kể ra đây thế đéo nào cũng khiến các anh nhớ đến kỷ niệm lần đầu tiên nhìn thấy lồn. Lồn ở đây là tôi nói lồn người lớn, chứ lồn trẻ con thì ai mà chả biết. Khà khà! 

Hồi ý tôi 8 hay 9 hay 10 tuổi cũng đéo nhớ. Đang ngồi câu cá cờ ở bờ ao nhà ông Lài thì thằng Toét gọi, Bín ơi đi xem oánh nhau không? Gì chứ xem oánh nhau thì thằng nào chả khoái, ở làng tôi có cái đéo gì vui và tiêu khiển bọn trẻ bằng đi xem oánh nhau đâu. 

Tôi vứt mẹ nó cái cần câu có cái lưỡi câu uốn bằng sợi dây phanh xe đạp chạy theo Toét đến nhà ông Ngọ vì ở đó đang có vụ oánh ghen của 2 bà vợ.

 Trong văn thì tôi gọi là ông chứ hồi ý tôi gọi Ngọ bằng chú vì chú chỉ mới 35, kém bố tôi 2 tuổi.

 Vợ chồng ông Ngọ không có con nên nhận thằng Chiến làm con nuôi, thằng Chiến bằng tuổi tôi nên tôi hay đến nhà nó chơi và hiểu hết gia cảnh nó. 

Vì sợ con nuôi mai mốt lớn lên nó về nhà mẹ đẻ mất nên bà Ngọ súi ông cưới vợ 2 đặng đẻ được thằng con ruột để mai mốt già còn nhờ vả. 
À, quê tôi hồi ý cứ đàn bà lấy chồng là gọi theo tên chồng nên tôi đéo biết tên thật của bà Ngọ là gì?

Tôi chỉ biết vợ 2 của ông Ngọ là cô Miến vợ liệt sĩ mới ngoài 30, vú to, mông mẩy. Tôi nhớ có lần ngồi hóng quán nước ông Cẩm thọt, cô Miến đi qua, ông Cẩm rít hơi thuốc lào mắt cứ dán vào mông cô Miến, nuốt ực ngụm nước chè rồi ông bảo, cái tướng này mắn lắm, địt một phát có khi sinh tư!

 Từ ngày về làm vợ 2 ông Ngọ cô Miến lại càng đẹp hơn, đúng là gái phải hơi giai như thài lài phải cứt chó. 

 Ông Ngọ thì cứ suốt ngày vui duyên mới mà quên mẹ nhiệm vụ với bà vợ cũ (aka vợ cả). Bởi vậy mà mâu thuẫn gia đình phát sinh từ đây, mà thế đéo nào tuyền 2 bà vợ cãi nhau chứ chả bao giờ ông Ngọ cãi nhau với ai. 

Cứ mỗi lần 2 bà cãi nhau thì ông chỉ đứng vòng ngoài nói: “Thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“ 

Lúc tôi và thằng Toét đến, đúng lúc tôi nghe thấy ông Ngọ nói, “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“.

 Tôi nhìn thấy bà Ngọ đang ngồi lên mặt cô Miến, mồm rít lên: “Mày cắn lồn tao đi! Hôm nay tao cho mày ăn lồn…“. Cô Miến cam chịu nằm dưới, chả nói câu nào, 2 tay nắm chặt cạp quần lụa bà Ngọ kéo xuống hở cả mảng mông trắng hếu. 

Bỗng bà Ngọ kêu oai oái rồi đứng bật dậy, nhảy nhon nhon. Hai tay ôm chặt háng, mồm kêu toáng lên: “Ối làng nước ôi! Con chó cắn lồn“. Vẫn chỉ câu đó thôi nhưng bà kêu mãi. 

Ông Ngọ thì vẫn “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“. 

Như tôi đã bảo, oánh nhau là cái trò hay nhất ở làng tôi nên chỉ sau một hồi bà Ngọ kêu thì cả làng có mặt đông đủ.

 Cô Miến thì chỉ ngồi khóc, còn bà Ngọ thì bù lu bù loa rằng, “con chó nó cắn nát lồn tôi, không tin tôi tụt quần cho các ông bà làng nước xem nó có nhục không?“. 

Nói là làm, bụp phát bà tụt cái quần xuống ngang gối, bà dạng chân ra, lưng bà hơi khum xuống, bà chỉ vào lồn bảo, “ông bà làng nước nhìn đi, nó cắn nát lồn tôi rồi!“. Hình như bà sợ mọi người vẫn chưa nhìn rõ nên bà còn vạch cả túm lông lên để mọi người nhìn. 

Đấy chính là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy cái lồn có lông. Khà khà! 

Ông Ngọ vẫn đứng vòng ngoài nói: “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“ 

Bất chợt bà Ngọ kéo phắt quần lên, chỉ thẳng tay mặt ông chồng nói: “Nhịn ăn nhịn mặc, chứ chả ai nhịn cặc cho ai!“. 

Cho đến bây giờ tôi mới hiểu thâm thúy câu “nhịn đi, nhịn đi!“ của ông Ngọ. Tôi lại xin phép mở chai diệu. Khà khà!