Có nhiều người hỏi, dạo này anh đi đâu mà bỏ bê lốc như nhà hoang vậy?
Anh trả lời nhanh cho vuông , anh đi “thu âm hộ“!
Chắc có người thắc mắc: Thu âm hộ là gì?
Bây giờ thì anh bắt buộc anh phải nói chậm cho tròn!
Thu âm là thuật ngữ kĩ thuật của một số ngành như phát thanh, điện ảnh, âm nhạc vân vân…nhằm ghi lại âm thanh, giọng nói, tiếng hát…
Nhưng thu âm giúp người khác, không lấy tiền công gọi là “thu âm hộ“. và anh sẽ sử dụng thuật ngữ này xuyên suốt bài viết để kể về công việc của anh đặng mọi người hiểu và thông cảm cho nỗi khổ của anh.
Từ thưở có in-tơ-nét, trên mạng có lan truyền câu “Dân ta phải biết sử ta- Cái gì không biết thì tra Google“. Anh đã tìm kiếm được nhiều thứ hay ho, trong đó có kỹ thuật thu âm, cũng chỉ mong thu âm hộ vện cho chuẩn.
Nhưng oái oăm thay, tin anh nắm giữ kỹ thuật thu âm thượng thừa đã đồn khắp làng trên xóm dưới, thế là già trẻ trai gái lũ lượt đến nhờ anh thu âm hộ.
Đàn ông con trai thì anh thẳng thừng từ chối.
Anh chỉ thu âm hộ mỗi đàn bà con gái.
Việc thu âm hộ chẳng hề đơn giản bởi mỗi người một giọng khác nhau, dài ngắn to nhỏ cũng khác. Anh phải nắm bắt được tâm lý từng người, áp dụng kỹ thuật thích hợp thì việc thu âm hộ mới đạt chuẩn.
Các em gái trẻ thì hay muốn thể hiện mình nên rất thích nhờ anh thu âm hộ, bất kể là ngày hay là đêm. Giọng của các em rất khỏe và ướt át, thế nhưng anh cũng khổ vì thể loại nhạc mà các em nhờ anh thu âm hộ cũng mạnh mẽ không kém, trình độ của các em còn non nên nhiều lúc anh cứ phải thu đi thu lại. Đó là nhạc Híp-hốp, cứ ùynh uỵch, bồm bộp. Nhức hết cả đầu! Ví dụ như:
“Ăn cơm cục
Uống nước đục
Hay nói tục
Đi thì dục
Về thì nhục
Chát…Bục bục…!“
Các em nhiều tuổi hơn chút thì thích Ráp hơn. Một thể loại nhạc tự sự, lẩm bẩm như con điên nhưng khi đã nhờ thì anh cũng thu âm hộ. Tỷ như:
“Sao trước kia anh bảo anh yêu
Cho năm tháng lòng em liêu siêu
Mà giờ đây anh ra đi không nói lời từ biệt
Tổ sư cha cái thằng nói điêu.
Bùm bùm…chát…!“
Nhiều tuổi hơn nữa thì các em lại thích Pốp. Đa số các em chốn chồng nhờ anh thu âm hộ. Anh hỏi, thế không sợ chồng à? Có em trả lời:
“Chồng biết thì mặt bị thâm
Chồng mà không biết, thu âm cả ngày“.
Thôi đành chiều các em vậy! Thể loại nhạc của các em này anh còn thấy dễ chịu chút. Vì là Pốp mà, nên cũng nhẹ nhàng êm ái mà không kém phần vui nhộn:
“Anh cho em tiền đô
Tiền đô đẹp thấy mồ
Miệng em cười hô hố
Chát…Bùm bùm…!“
Còn các em có tuổi cũng nhờ anh thu âm hộ mấy bài để làm kỷ niệm, sợ không nhanh thì mai này giọng khô hoặc mất hẳn giọng. Thu âm hộ các em này thì anh sướng, không bị mệt vì các em cũng có nhiều kinh nghiệm. Mỗi lần thu xong các em lại bồi dưỡng cho cốc kem trứng, uống xong tỉnh cả người! Nhạc của các em thường nhẹ nhàng sâu lắng và luôn ẩn chứa những triết lý đời thường:
“Tiền là một chuyện đau đầu
Tiền làm mình hắt cứt mặt nhau
Tiền là một bài thơ sầu
Tiền làm mình khốn đốn dài lâu
Bùm…chát…bùm…!“
Đại lọai thế!
Anh bận bịu với những việc không lương như vậy đã lâu. Lắm lúc cũng thấy hãnh diện với cái tài lẻ của mình, chỉ tiếc không còn thời gian cho bạn trên nét.
Hôm qua đi thu âm hộ về. Nhà cửa vắng tanh vắng ngắt, không thấy vện đâu. Quái lạ! 12 giờ đêm nàng còn đi đâu nhỉ? Anh băn khoăn lo lắng rồi lôi rượu ra bú. Gọi điện thoại cho nàng thì nhận được trả lời “Thuê bao quý khách vừa gọi, đang cởi truồng nằm bên thuê bao khác, xin quý khách vui lòng gọi lại sau“.
Bốn giờ sáng nàng về. Nhìn vẻ mặt phấn khích, mãn nguyện. Anh trút thẳng cơn phẫn nộ vào nàng, anh quát, em đi đâu? Nàng nhẹ nhàng trả lời, em đi nhờ người “thu âm hộ“!
Anh quát tiếp, tại sao không nhờ anh? Cả vùng này làm gì có ai có kỹ thuật như anh?
Nàng cười khểnh bảo, thôi đừng tinh tướng nữa bố ơi! Bố thu bằng toàn phần mềm èo uột, người ta thu bằng phần cứng chuyên nghiệp, có Studio hoành tráng, thu lần nào đạt đỉnh, à quên, đạt chuẩn lần ấy. Bỏ nghề đi bố ạ!
Nhẽ vện anh nói đúng ???!!!
Thôi! Từ nay anh thề, anh hứa, anh đảm bảo không đi “thu âm hộ" nữa. Anh sẽ hướng dẫn mọi người cách tự thu âm chứ đừng ai nhờ vả anh nữa. Anh mệt!