Freitag, 25. Januar 2013

Con chào bố


Hôm qua nhận được tin giáo sư Pê-tờ về với tổ tiên mà lòng hối hận vô cùng.
Chả riêng gì tôi mà hầu như bọn lừa đi ra nước ngoài, học được biết bao tinh hoa kiến thức của người ta, chả biết ơn thì chớ, nhưng khi người ta muốn học lại mình một tí gì đó thì tuyền dạy người ta mấy thứ đểu giả mất dạy.
Hồi ý, nhóm tôi được giáo sư Pê-tờ hướng dẫn bảo vệ luận án tốt nghiệp. Khi thầy vào phòng, cả nhóm đứng lên chào “Đô-bờ-rề rá-nô Pờ-rô-phê-sô“ (chào buổi sáng giáo sư), thầy chào lại “Đô-bờ-rề rá-nô sờ-tu-đen“ (chào các em).
Tôi là thằng nhỏ con nhưng lại dí dỏm vui tính nhất trong nhóm nên luôn được thầy ưu ái tận tình hơn bọn khác. Có lần thầy hỏi tôi, “chào anh“ tiếng việt là gì? Tôi bảo “con chào bố“. Thầy tập mãi mà cũng chỉ nói được “con chao bô“.
Cứ mỗi buổi học, sau khi thầy chào học sinh xong thầy lại chào riêng tôi bằng tiếng việt không dấu “con chao bô“. Tôi tủm tỉm cười.
Bẵng đi mấy chục năm, quay về thăm trường thăm bạn. Bạn tôi bảo, thầy ốm liệt giường mấy năm rồi. Tôi vào thăm, thầy nằm trên giường bệnh, nhìn thấy tôi mắt thầy rạng rỡ, tôi chưa kịp chào thầy thì thầy đã chào tôi “con chao bô“.
Giá như ngày xưa Bác Hồ sang Trung Quốc mà cũng dạy bác Mao “Con chào bố“ thì giờ này tôi cũng đỡ mặc cảm ân hận.

Mittwoch, 16. Januar 2013

Nhịn cặc cho ai

Chuyện tôi kể ra đây thế đéo nào cũng khiến các anh nhớ đến kỷ niệm lần đầu tiên nhìn thấy lồn. Lồn ở đây là tôi nói lồn người lớn, chứ lồn trẻ con thì ai mà chả biết. Khà khà! 

Hồi ý tôi 8 hay 9 hay 10 tuổi cũng đéo nhớ. Đang ngồi câu cá cờ ở bờ ao nhà ông Lài thì thằng Toét gọi, Bín ơi đi xem oánh nhau không? Gì chứ xem oánh nhau thì thằng nào chả khoái, ở làng tôi có cái đéo gì vui và tiêu khiển bọn trẻ bằng đi xem oánh nhau đâu. 

Tôi vứt mẹ nó cái cần câu có cái lưỡi câu uốn bằng sợi dây phanh xe đạp chạy theo Toét đến nhà ông Ngọ vì ở đó đang có vụ oánh ghen của 2 bà vợ.

 Trong văn thì tôi gọi là ông chứ hồi ý tôi gọi Ngọ bằng chú vì chú chỉ mới 35, kém bố tôi 2 tuổi.

 Vợ chồng ông Ngọ không có con nên nhận thằng Chiến làm con nuôi, thằng Chiến bằng tuổi tôi nên tôi hay đến nhà nó chơi và hiểu hết gia cảnh nó. 

Vì sợ con nuôi mai mốt lớn lên nó về nhà mẹ đẻ mất nên bà Ngọ súi ông cưới vợ 2 đặng đẻ được thằng con ruột để mai mốt già còn nhờ vả. 
À, quê tôi hồi ý cứ đàn bà lấy chồng là gọi theo tên chồng nên tôi đéo biết tên thật của bà Ngọ là gì?

Tôi chỉ biết vợ 2 của ông Ngọ là cô Miến vợ liệt sĩ mới ngoài 30, vú to, mông mẩy. Tôi nhớ có lần ngồi hóng quán nước ông Cẩm thọt, cô Miến đi qua, ông Cẩm rít hơi thuốc lào mắt cứ dán vào mông cô Miến, nuốt ực ngụm nước chè rồi ông bảo, cái tướng này mắn lắm, địt một phát có khi sinh tư!

 Từ ngày về làm vợ 2 ông Ngọ cô Miến lại càng đẹp hơn, đúng là gái phải hơi giai như thài lài phải cứt chó. 

 Ông Ngọ thì cứ suốt ngày vui duyên mới mà quên mẹ nhiệm vụ với bà vợ cũ (aka vợ cả). Bởi vậy mà mâu thuẫn gia đình phát sinh từ đây, mà thế đéo nào tuyền 2 bà vợ cãi nhau chứ chả bao giờ ông Ngọ cãi nhau với ai. 

Cứ mỗi lần 2 bà cãi nhau thì ông chỉ đứng vòng ngoài nói: “Thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“ 

Lúc tôi và thằng Toét đến, đúng lúc tôi nghe thấy ông Ngọ nói, “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“.

 Tôi nhìn thấy bà Ngọ đang ngồi lên mặt cô Miến, mồm rít lên: “Mày cắn lồn tao đi! Hôm nay tao cho mày ăn lồn…“. Cô Miến cam chịu nằm dưới, chả nói câu nào, 2 tay nắm chặt cạp quần lụa bà Ngọ kéo xuống hở cả mảng mông trắng hếu. 

Bỗng bà Ngọ kêu oai oái rồi đứng bật dậy, nhảy nhon nhon. Hai tay ôm chặt háng, mồm kêu toáng lên: “Ối làng nước ôi! Con chó cắn lồn“. Vẫn chỉ câu đó thôi nhưng bà kêu mãi. 

Ông Ngọ thì vẫn “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“. 

Như tôi đã bảo, oánh nhau là cái trò hay nhất ở làng tôi nên chỉ sau một hồi bà Ngọ kêu thì cả làng có mặt đông đủ.

 Cô Miến thì chỉ ngồi khóc, còn bà Ngọ thì bù lu bù loa rằng, “con chó nó cắn nát lồn tôi, không tin tôi tụt quần cho các ông bà làng nước xem nó có nhục không?“. 

Nói là làm, bụp phát bà tụt cái quần xuống ngang gối, bà dạng chân ra, lưng bà hơi khum xuống, bà chỉ vào lồn bảo, “ông bà làng nước nhìn đi, nó cắn nát lồn tôi rồi!“. Hình như bà sợ mọi người vẫn chưa nhìn rõ nên bà còn vạch cả túm lông lên để mọi người nhìn. 

Đấy chính là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy cái lồn có lông. Khà khà! 

Ông Ngọ vẫn đứng vòng ngoài nói: “thôi tôi xin, nhịn đi, nhịn đi!“ 

Bất chợt bà Ngọ kéo phắt quần lên, chỉ thẳng tay mặt ông chồng nói: “Nhịn ăn nhịn mặc, chứ chả ai nhịn cặc cho ai!“. 

Cho đến bây giờ tôi mới hiểu thâm thúy câu “nhịn đi, nhịn đi!“ của ông Ngọ. Tôi lại xin phép mở chai diệu. Khà khà!

Montag, 12. März 2012

Thu âm hộ




Có nhiều người hỏi, dạo này anh đi đâu mà bỏ bê lốc như nhà hoang vậy?
Anh trả lời nhanh cho vuông , anh đi “thu âm hộ“!
Chắc có người thắc mắc: Thu âm hộ là gì?
Bây giờ thì anh bắt buộc anh phải nói chậm cho tròn!
Thu âm là thuật ngữ kĩ thuật của một số ngành như phát thanh, điện ảnh, âm nhạc vân vân…nhằm ghi lại âm thanh, giọng nói, tiếng hát…
Nhưng thu âm giúp người khác, không lấy tiền công gọi là “thu âm hộ“. và anh sẽ sử dụng thuật ngữ này xuyên suốt bài viết để kể về công việc của anh đặng mọi người hiểu và thông cảm cho nỗi khổ của anh.

Từ thưở có in-tơ-nét, trên mạng có lan truyền câu “Dân ta phải biết sử ta- Cái gì không biết thì tra Google“. Anh đã tìm kiếm được nhiều thứ hay ho, trong đó có kỹ thuật thu âm, cũng chỉ mong thu âm hộ vện cho chuẩn.
Nhưng oái oăm thay, tin anh nắm giữ kỹ thuật thu âm thượng thừa đã đồn khắp làng trên xóm dưới, thế là già trẻ trai gái lũ lượt đến nhờ anh thu âm hộ. 
Đàn ông con trai thì anh thẳng thừng từ chối. 
Anh chỉ thu âm hộ mỗi đàn bà con gái.
Việc thu âm hộ chẳng hề đơn giản bởi mỗi người một giọng khác nhau, dài ngắn to nhỏ cũng khác. Anh phải nắm bắt được tâm lý từng người, áp dụng kỹ thuật thích hợp thì việc thu âm hộ mới đạt chuẩn.
 Các em gái trẻ thì hay muốn thể hiện mình nên rất thích nhờ anh thu âm hộ, bất kể là ngày hay là đêm. Giọng của các em rất khỏe và ướt át, thế nhưng anh cũng khổ vì thể loại nhạc mà các em nhờ anh thu âm hộ cũng mạnh mẽ không kém, trình độ của các em còn non nên nhiều lúc anh cứ phải thu đi thu lại. Đó là nhạc Híp-hốp, cứ ùynh uỵch, bồm bộp. Nhức hết cả đầu! Ví dụ như:
“Ăn cơm cục
Uống nước đục
Hay nói tục
Đi thì dục
Về thì nhục
Chát…Bục bục…!“
Các em nhiều tuổi hơn chút thì thích Ráp hơn. Một thể loại nhạc tự sự, lẩm bẩm như con điên nhưng khi đã nhờ thì anh cũng thu âm hộ. Tỷ như:
“Sao trước kia anh bảo anh yêu
Cho năm tháng lòng em liêu siêu
Mà giờ đây anh ra đi không nói lời từ biệt
Tổ sư cha cái thằng nói điêu.
Bùm bùm…chát…!“
Nhiều tuổi hơn nữa thì các em lại thích Pốp. Đa số các em chốn chồng nhờ anh thu âm hộ. Anh hỏi, thế không sợ chồng à? Có em trả lời:
“Chồng biết thì mặt bị thâm
Chồng mà không biết, thu âm cả ngày“.
Thôi đành chiều các em vậy! Thể loại nhạc của các em này anh còn thấy dễ chịu chút. Vì là Pốp mà, nên cũng nhẹ nhàng êm ái mà không kém phần vui nhộn:
“Anh cho em tiền đô
Tiền đô đẹp thấy mồ
Miệng em cười hô hố
Chát…Bùm bùm…!“
Còn các em có tuổi cũng nhờ anh thu âm hộ mấy bài để làm kỷ niệm, sợ không nhanh thì mai này giọng khô hoặc mất hẳn giọng. Thu âm hộ các em này thì anh sướng, không bị mệt vì các em cũng có nhiều kinh nghiệm. Mỗi lần thu xong các em lại bồi dưỡng cho cốc kem trứng, uống xong tỉnh cả người! Nhạc của các em thường nhẹ nhàng sâu lắng và luôn ẩn chứa những triết lý đời thường:
“Tiền là một chuyện đau đầu
Tiền làm mình hắt cứt mặt nhau
Tiền là một bài thơ sầu
Tiền làm mình khốn đốn dài lâu
Bùm…chát…bùm…!“
Đại lọai thế!
Anh bận bịu với những việc không lương như vậy đã lâu. Lắm lúc cũng thấy hãnh diện với cái tài lẻ của mình, chỉ tiếc không còn thời gian cho bạn trên nét.
Hôm qua đi thu âm hộ về. Nhà cửa vắng tanh vắng ngắt, không thấy vện đâu. Quái lạ! 12 giờ đêm nàng còn đi đâu nhỉ? Anh băn khoăn lo lắng rồi lôi rượu ra bú. Gọi điện thoại cho nàng thì nhận được trả lời “Thuê bao quý khách vừa gọi, đang cởi truồng nằm bên thuê bao khác, xin quý khách vui lòng gọi lại sau“.
Bốn giờ sáng nàng về. Nhìn vẻ mặt phấn khích, mãn nguyện. Anh trút thẳng cơn phẫn nộ vào nàng, anh quát, em đi đâu? Nàng nhẹ nhàng trả lời, em đi nhờ người “thu âm hộ“!
Anh quát tiếp, tại sao không nhờ anh? Cả vùng này làm gì có ai có kỹ thuật như anh?
Nàng cười khểnh bảo, thôi đừng tinh tướng nữa bố ơi! Bố thu bằng toàn phần mềm èo uột, người ta thu bằng phần cứng chuyên nghiệp, có Studio hoành tráng, thu lần nào đạt đỉnh, à quên, đạt chuẩn lần ấy. Bỏ nghề đi bố ạ!

Nhẽ vện anh nói đúng ???!!!
Thôi! Từ nay anh thề, anh hứa, anh đảm bảo không đi “thu âm hộ" nữa. Anh sẽ hướng dẫn mọi người cách tự thu âm  chứ đừng ai nhờ vả anh nữa. Anh mệt!